chủ tịch nhận nhầm chim hoàng yến
Quân tử thấm nãi phượng hoàng nhất tộc nhỏ nhất hài tử, bị vô lương ' phụ ' mẫu lừa gạt bị bắt hạ phàm lịch kiếp. Quân tử thấm lần đầu tiên nhìn thấy nữ nhân kia là ở một cái đêm mưa, nữ nhân cầm ô ở trong mưa đứng lặng, trên mặt mang theo một tia cô đơn.
Edit: Nam Cung Đu Đủ - Trưởng công chúa Dubai (= La Phong Hoa, năm mới ra mắt nghệ danh mới)___Trong phòng khách nhà họ Trác, dì giúp việc …
Nội dung truyện Chủ Tịch Nhận Nhầm Chim Hoàng Yến Trác Thù dạo này có bao dưỡng một tiểu nghệ sĩ, là kiểu cấm ɖu͙ƈ thanh lãnh tên Ưng Đồng Trần. Người này rất biết điều, không hề làm ba cái trò tranh giành, hay là cố tình lạt mềm buộc chặt, còn chẳng nũng nịu
Chủ tịch nhận nhầm chim hoàng yến (Chủ tịch nhận nhầm "kiều nam") 🐧 Tác giả: Cố Tam Dược 🐧 Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, chủ thụ, hài hước, ngọt sủng, sa điêu văn (truyện ngốk nghếk đáng iu), 1vs1, HE 🐧 Độ dài: 73 chương chính văn + 11 chư
Chương 24: Anh không quen anh ta! Chương 25: Lạnh thì ôm nó ngủ đi. Chương 26: Ưng Đồng Trần thật sự muốn đào hố chôn mình. Chương 27: Mất mặt muốn chết. Chương 28: Sau đó anh ta có bạn trai. Chương 29: Hung thủ chỉ có một, đó là chính hắn. Chương 30: Tôi đã quá coi
Chủ Tịch Nhận Nhầm Chim Hoàng Yến - Chương 25 Lạnh thì ôm nó ngủ đi Edit Một mình Hoa Hoa cu đơn quá___ Phư Liễu Lợi Ngang thà chết cũng không
Nội dung truyện Chủ Tịch Nhận Nhầm Chim Hoàng Yến. 2 rưỡi đêm, tại khách sạn Bourdon, trong một căn phòng trên tầng cao, có chàng trai tuấn tú ngồi trên bệ cửa sổ, nhàn nhã ngắm cảnh ban đêm. Chàng trai cao ráo khoác hờ áo choàng tắm, cổ áo phanh ra, làn da trắng chi chít
Chủ tịch nhận nhầm chim hoàng yến (Chủ tịch nhận nhầm "kiều nam") 🐧 Tác giả: Cố Tam Dược 🐧 Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, chủ thụ, hài hước, ngọt sủng, sa điêu văn (truyện ngốk nghếk đáng iu), 1vs1, HE 🐧 Độ dài: 73 chương chính văn + 11 chương PN
kepegtasust1985. Reads 408,102Votes 33,952Parts 74Complete, First published May 06, 2021Table of contentsMon, May 10, 2021Chương 1 Người trong cuộc đang rất hối hận 🐧Sun, May 9, 2021Chương 2 Lục cả giới giải trí không tìm thấy em ấy 🐧Thu, May 13, 2021Chương 3 Giao hẹn Schrödinger 🐧Thu, May 13, 2021Chương 4 Kiểu cô bé lọ lem? 🐧Thu, May 20, 2021Chương 5 Em quên ước mơ của em rồi? 🐧Wed, May 26, 2021Chương 6 Ngôi trường của thầy Ưng 🐧Sat, May 29, 2021Chương 7 Nụ cười của kẻ thắng🐧Sat, May 29, 2021Chương 8 Sắm vai ngầu lòi cả ngày vẫn chưa đủ? 🐧Mon, May 31, 2021Chương 9 Chẳng hay mọi người có biết Ưng Đồng Trần? 🐧Wed, Jun 2, 2021Chương 10 Hồ sơ chi tiết 🐧Sat, Jun 5, 2021Chương 11 Nhắn nhầm vào nhóm chat phụ huynh 🐧Mon, Jun 7, 2021Chương 12 Khách sạn, anh đi không? 🐧Wed, Jun 9, 2021Chương 13 Trác - bậc thầy chế tạo giấc mộng - Thù 🐧Thu, Jun 10, 2021Fri, Jun 11, 2021Chương 15 Hóa ra yếu tố gây biến gia đình là anh trai Trác 🐧Sat, Jun 12, 2021Chương 16 Sếp, có gì đó sai sai 🐧Sun, Jun 13, 2021Chương 17 Đêm nay Bourdon có mưa không? 🐧Mon, Jun 14, 2021Chương 18 Thứ nhất, tôi tên Trác Thù, không phải Ê 🐧Tue, Jun 15, 2021Chương 19 Couple quái lạ ra đời! 🐧Wed, Jun 16, 2021Chương 20 Nghe thấy tiếng con tim vỡ vụn 🐧Thu, Jun 17, 2021Chương 21 Khi hôn anh, hắn... 🐧Fri, Jun 18, 2021Sat, Jun 19, 2021Chương 23 Em quên tôi là đại gia daddy của em rồi ư? 🐧Sun, Jun 27, 2021Chương 24 Anh không quen anh ta! 🐧Thu, Jul 15, 2021Chương 25 Lạnh thì ôm nó ngủ đi 🐧Fri, Jul 16, 2021Chương 26 Ưng Đồng Trần thật sự muốn đào hố chôn mình 🐧Sat, Jul 17, 2021Mon, Jul 19, 2021Chương 28 Sau đó anh ta có bạn trai 🐧Tue, Jul 20, 2021Chương 29 Hung thủ chỉ có một, đó chính là hắn 🐧Wed, Jul 21, 2021Chương 30 Tôi đã quá coi thường em 🐧Thu, Jul 22, 2021Chương 31 Hễ nhớ lại là khó thở 🐧Fri, Jul 23, 2021Chương 32 Đại hội Versailles và đại hội làm quen 🐧Mon, Jul 26, 2021Chương 33 Chủ tịch Trác gặp nguy hiểm 🐧Wed, Jul 28, 2021Chương 34 Làm bài tập 🐧Fri, Jul 30, 2021Chương 35 Biệt thự, em đến không? 🐧Sun, Aug 1, 2021Chương 36 Tại sao anh/ em lại ở đây? 🐧Sat, Aug 7, 2021Chương 37 Bối rối, bối rối là tiếng lòng Cambridge đêm nay 🐧Wed, Aug 11, 2021Chương 38 Hai kẻ tha hóa 🐧Sat, Aug 14, 2021Chương 39 Hợp đồng quy định trách nhiệm bao thầu ruộng đất 🐧Wed, Aug 18, 2021Chương 40 Không ngờ em lại ấp ủ tình cảm như vậy với tôi 🐧Mon, Aug 23, 2021Chương 41 Em ấy đang nhắc khéo mình mau hồi âm! 🐧Thu, Aug 26, 2021Chương 42 Hai con lươn họ Trác? 🐧Mon, Aug 30, 2021Chương 43 Không có được trái tim cũng phải chiếm bằng được thể xác 🐧Wed, Sep 1, 2021Chương 44 Chuẩn bị cho cuộc hẹn ngày mai 🐧Sat, Sep 4, 2021Chương 45 Nhật kí hẹn hò 🐧Tue, Sep 7, 2021Chương 46 Không ngờ hắn lại thích người ấy 🐧Thu, Sep 9, 2021Chương 47 Tặng quà là cả một nghệ thuật 🐧Sat, Sep 11, 2021Chương 48 Tình thầy giáo thì lãng mạn cái éo gì 🐧Tue, Sep 14, 2021Chương 49 Làm sao để hẹn hò với phụ huynh học sinh 🐧Sun, Sep 19, 2021Chương 50 Hai đứa con nhà giàu hiếu thuận 🐧Sat, Sep 25, 2021Chương 51 Hôm nay nhất định phải tỏ tình thành công! 🐧Fri, Oct 1, 2021Chương 52 Bức ảnh chụp người đó mặc váy 🐧 Sun, Oct 10, 2021Chương 53 Phi công trẻ là tuyệt vời nhất 🐧Sat, Oct 30, 2021Chương 54 Thầy đây tuổi cao sức yếu rồi 🐧Sun, Oct 31, 2021Chương 55 Một trái táo dẫn đến thảm án🐧Sat, Nov 6, 2021Chương 56 Cái này gọi là tâm lí vặn vẹo hay là đạo đức suy đồi nhở?🐧Fri, Nov 12, 2021Chương 57 Em em em em là chị dâu của chị á?! 🐧Sat, Nov 20, 2021Chương 58 Nhiệt liệt chào mừng thầy Ưng đến kiểm tra và chỉ đạo!🐧Mon, Jan 3, 2022Chương 59 Con rể mình đỉnh quá, quả là Bồ Tát sống! 🐧Tue, Feb 8, 2022Chương 60 Có người xuất hiện, Sư Đề Vĩ ngỏm rồi 🐧Thu, Mar 3, 2022Chương 61 Ui chao cái mông của anh 🐧Mon, Mar 7, 2022Chương 62 Thầy Ưng say rượu Tôi đây đã chết, xin đừng nhắc đến 🐧Sun, Mar 13, 2022Chương 63 Xin nghỉ việc 🐧Sat, Mar 26, 2022Chương 64 Tình huống oái oăm 🐧Sun, Apr 3, 2022Chương 65 Ưng Ưng ơi, phải thổi thổi mới khỏi được 🐧Mon, Apr 11, 2022Chương 66 Tìm cách sinh tồn trong truyện đam mỹ 🐧Sun, Apr 24, 2022Chương 67 Pha lật mặt cực đỉnh 🐧Tue, May 3, 2022Chương 68 Chúng em muốn gặp bạn gái thầy! 🐧Sat, May 14, 2022Chương 69 "Em ấy là đối tác nửa đời sau của tôi." 🐧Sat, May 28, 2022Chương 70 Tôi sẽ cầu hôn 🐧Mon, Jun 13, 2022Chương 71 Siêu kế hoạch cầu hôn 🐧Mon, Jun 13, 2022Chương 72 Đồng ý đi, đồng ý đi 🐧Mon, Jun 13, 2022Chương 73 Chương cuối rồi nè, ngạc nhiên chưa, há há! 🐧Mon, Jun 13, 2022Chủ tịch nhận nhầm chim hoàng yến Chủ tịch nhận nhầm "kiều nam" 🐧 Tác giả Cố Tam Dược 🐧 Thể loại Đam mỹ, hiện đại, chủ thụ, hài hước, ngọt sủng, sa điêu văn truyện ngốk nghếk đáng iu, 1vs1, HE 🐧 Độ dài 73 chương chính văn + 11 chương PN 🐧 Editor La Phong Hoa, Lê Mai 🐧 Tiến độ Đã edit xong chính văn, chưa edit ngoại truyện 🐧 Cảm ơn bạn Ssongrbb đã dành tặng chiếc bìa truyện xinh xắn như này cho mình ヾ^^*2haihuoc
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để La Phong Hoa vừa ăn bánh vừa edit___ Đồ quỷ tha ma bắt, Ưng Đồng Trần dám tặng bánh trung thu bán sỉ ở siêu thị cho hắn. Hễ Trác Thù nổi trận lôi đình sẽ để lại hậu quả rất nghiêm trọng. Hắn hầm hừ gọi điện cho Mễ Xu "Chuyện nhà cửa tạm thời dừng lại!" "Dạ." Mễ Xu đã quen với việc sếp tổng thỉnh thoảng lên cơn dở hơi "Còn xe thì sao?" "Tạm thời để ở bãi đậu xe khu chung cư mà tôi ở." Trác Thù chừa lại đường lui cho Ưng Đồng Trần, nếu bé cưng biết điều thì hắn vẫn sẽ tặng xe. Lúc ăn cơm tối, Trác Tử bỗng dưng hỏi "Cả nhà lên kế hoạch cho lễ Quốc khánh chưa ạ?" Trác Thù "Đi làm." Trác Phục "Đi họp lớp." Mộc Tình "Đi xem thi đấu E-sports, chiến đội có cơ hội đoạt cúp mùa giải này." Trác Tử "Con muốn du lịch một mình." Cả ba người "Không được." "Tại sao!" Trác Tử buồn thiu "Con đã lên cấp 3, tại sao không được phép vi vu theo ý mình." "Xã hội bây giờ nguy hiểm lắm." Mộc Tình khuyên "Hay là con đi xem thi đấu với mẹ? E-sports có thể mang lại cho con những trải nghiệm mới mẻ." "Sao em lại rủ con chơi game, ngộ nhỡ ảnh hưởng đến học tập của con." Trác Phục liếc con gái "Con muốn du lịch cũng được." "Thật ạ?!" Trác Tử nhìn cha đầy chờ mong. "Ừm, vừa khéo lớp cha định tổ chức gặp mặt ở tỉnh khác, con muốn đi cùng không?" "..." Trác Tử đưa mắt nhìn Trác Thù "Anh cũng muốn dẫn theo em à? Nghĩ đi nghĩ lại, chi bằng em đi với anh." Trác Thù không trả lời, để Trác Tử đi cùng cũng được, hơn nữa có nhân viên trông nom giùm. Hắn định lên tiếng đồng ý thì nhớ ra sự kiện Quốc khánh mời Liễu Lợi Ngang làm khách quý, lỡ con bé đi ngang qua sân khấu, có thể sẽ phát rồ bám theo idol. "Em đi du lịch đi, đừng đi quá xa. Viết bản kế hoạch để anh duyệt, dự tính kinh phí một cách hợp lí, khi về nộp hóa đơn thanh toán cho anh." Trác Tử "..." Trác Tử lên nhóm chat kêu gọi tìm đồng đội, chẳng mấy chốc có ba bạn nữ khác hưởng ứng. Mấy cô nhóc đang bàn tán sôi nổi về địa điểm du lịch, đột nhiên thầy chủ nhiệm gửi tin nhắn vào nhóm. [Thầy Ưng] Các em đi chơi lễ Quốc khánh nhớ chú ý an toàn. Cứ bàn bạc kĩ, cử nhóm trưởng nộp bản kế hoạch đi chơi cho thầy, liệt kê chi tiết từng tuyến xe bus, tàu điện ngầm trong chuyến đi. Trác Tử "..." Trác Tử "!!!" Đây là ăn ý trong truyền thuyết ư? Nó phải tiếp tục chèo chiếc bè lá toẹt vời ông mặt trời này! * Chèo bè lá Cụm từ này rất phổ biến trong cộng đồng fangirl nước mình. Chèo là ship, đu couple nào đó. Bè lá là couple ít được biết đến, ít nổi tiếng. Chèo bè lá là ship/ đu couple ít người ship. Do đó có khi phải tự viết truyện, vẽ tranh cho couple mình yêu. Nhưng âm thầm ship một mình thật cô đơn xiết bao. Thế là nó bèn nhắn tin hỏi bạn cùng bàn về vấn đề hóc búa này. [A Tử đang đợi Mr. Qiao] Ê mày, tao đang ship một couple, tự biết vô vọng nhưng càng ship càng thấy mlem mlem. Muốn gạ mọi người ship cùng nhưng mà cả hai đều là chỗ thân quen của tao, tao không thể công khai tên tuổi họ. Phải làm sao bây giờ? [Bạn cùng bàn] Tao có cách! [A Tử đang đợi Mr. Qiao] Cách gì? Nói lẹ lên má. [Bạn cùng bàn] Biết đồng nhân không? [A Tử đang đợi Mr. Qiao] Đỉnh kout! *** Ba ngày nghỉ Trung thu trôi qua nhanh như gió. Chiều chủ nhật, Ưng Đồng Trần ăn cơm xong bèn bắt xe về chung cư. Sau khi về nhà, anh mở nhóm lớp đọc tin nhắn, phát hiện có kha khá học sinh tạo nhóm du lịch tự túc, thậm chí có em đã nộp bản kế hoạch. Có thể mấy đứa nhỏ sẽ không đi chơi theo đúng lịch trình, nhưng tự tìm hiểu trước khi xuất phát sẽ giúp chúng đỡ bỡ ngỡ, lúng túng khi đến nơi. Bấy giờ, anh nhận được lịch nghỉ Quốc khánh và những vẫn đề cần chú ý từ nhà trường, lập tức gửi tin nhắn thông báo đến nhóm chat phụ huynh. Các phụ huynh cũng đang thảo luận kế hoạch cho ngày lễ. Trong lớp có không ít phụ huynh là thương nhân, đương nhiên sẽ tìm bạn hợp tác làm ăn. Mà nhóm chat là nơi rất thuận tiện mở rộng quan hệ nên các bậc cha mẹ thường xuyên tám chuyện rôm rả. Rất nhiều phụ huynh đã nói thẳng nhà mình buôn gì từ lúc mới vào nhóm. Duy chỉ có một vị phụ huynh kiệm lời, ấy nhưng một khi lên tiếng sẽ để lại ấn tượng cực kì sâu sắc. Ai nấy đều tò mò phụ huynh Trác Tử làm nghề chi, cùng với đó, họ còn muốn nghe vị phụ huynh này chia sẻ về cuộc đời đầy thăng trầm sóng gió. [Phụ huynh Trác Tử, cha Trác có dự định gì cho lễ Quốc khánh chưa? 😎] [Phụ huynh Trác Tử, phụ huynh ban cán sự lớp định nhậu một bữa, cha Trác đi không?] Hôm bữa từng có phụ huynh nào đó tag cha Trác, nhưng đoán chừng là cha Trác cảm thấy mất mặt vụ lần trước nên im thin thít. Mọi người cũng cười xòa cho qua, không ngờ lần này phụ huynh Trác Tử lại trả lời. Đúng là nhớ mãi không quên, ắt có hồi đáp. [Phụ huynh Trác Tử] Cảm ơn lời mời, tôi bận không đến được. [Cạn ly vì tình hữu nghị. jpg] [Phụ huynh Trác Tử] À, mọi người có ăn bánh trung thu nhà trường phát không? [Phụ huynh Bốc Học Hỉ] Mới nếm thử một miếng, chưa ăn hết. [Phụ huynh Vưu Điển Sa] Nhà tôi có một đống bánh trung thu, chả ăn miếng nào. [Phụ huynh Hướng Phương Gia] Chưa ăn. Trác Thù "..." Vậy nghĩa là chỉ một mình hắn ăn bánh mà siêu thị bán sỉ? Đến cả Trác Tử cũng chê không chịu ăn. Ưng Đồng Trần thối tha! Đúng lúc này, thầy chủ nhiệm tham gia cuộc trò chuyện. [Giáo viên chủ nhiệm] Tôi ăn, tôi thấy ngon. Trác Thù sửng sốt liếc mấy chiếc bánh trung thu còn lại trêи bàn. Hắn mới chỉ ăn một cái, chưa cảm nhận rõ ngon dở thế nào, bèn bóc vỏ ăn thêm cái nữa. Bánh có mùi vị hơi lạ. Phì, khó nuốt thật sự. Hắn muốn trừng phạt tên tội đồ kia một cách dã man nhất! Hắn bèn đổi sang tài khoản riêng tư, gửi tin nhắn cho Ưng Đồng Trần [Bourdon.] Người kia lập tức trả lời [Ừm.] Hắn quơ lấy áo khoác, lúc ngang qua phòng Trác Tử, thấy cô nhóc dán mắt vào máy tính mà cười hô hố, hắng giọng nhắc nhở "Em còn nhỏ, đừng xem mấy thứ bậy bạ." Trác Tử sợ bay màu, tức tốc che màn hình máy tính, ngoái đầu hét toáng lên "Mặc kệ iêm!" Trác Thù không rảnh nói tiếp, rời nhà đến thẳng Bourdon. Thấy Ưng Đồng Trần chưa tới, hắn bèn tắm rửa trước. Tắm xong vẫn chưa thấy Ưng Đồng Trần tới, hắn gọi điện cho đối phương. "Alo." "Em đến đâu rồi?" "Đến cửa, mở cửa đi." Trác Thù tung tăng chạy ra, lúc đến cửa, hắn phanh lại, chỉnh cổ áo choàng tắm rồi tiện tay vuốt tóc, bình tĩnh mở cửa. Trông thấy Ưng Đồng Trần, hắn ngỡ ngàng nhướng mày "Kính được phết." "Anh chọn mà." Ưng Đồng Trần đẩy gọng kính, vô tình chạm vào dây đeo kính làm nó đong đưa "Không để tôi vào?" Trác Thù nghiêng người nhường lối, đóng cửa đi theo Ưng Đồng Trần, hỏi "Ăn cơm chưa?" "Ăn rồi." Ưng Đồng Trần vừa đi vừa cởi cúc, quăng quần áo lên ghế sô pha "Tôi tắm ở nhà rồi, làm luôn?" Trác Thù "..." Tuy đã ngắm không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào thấy bé cưng thoát y, hắn và người anh em phía dưới vẫn phải trầm trồ khen ngợi! Trác Thù tiến lên tháo kính Ưng Đồng Trần, cúi đầu trao cho bé cưng một nụ hôn nồng cháy. Ưng Đồng Trần vịn vai hắn, chầm chậm nhắm mắt lại. Bầu không khí nóng lên từng giây từng phút, Trác Thù ôm Ưng Đồng Trần lùi đến mép giường, thò tay cởi thắt lưng bé cưng. Đột nhiên, dạ dày hắn cồn cào từng cơn, thình lình đẩy Ưng Đồng Trần ra. Ưng Đồng Trần mở mắt nhìn hắn đầy khó hiểu, sau đó thấy hắn xông vào WC. Trác Thù "Ọe." Ưng Đồng Trần "..." Hắn nôn khi hôn anh... Hắn... nôn... Ưng Đồng Trần rảo bước đến WC, lạnh lùng lườm hắn. Trác Thù khó khăn ngoái đầu "Xin lỗi, tôi không cố ý. Tôi tuyệt đối không có tật xấu nôn khi hôn em! Ọe..." Ưng Đồng Trần xoay người rời đi. Trác Thù mếu máo "Sự thật không như em nghĩ đâu hức, đừng đi mà, tôi thuê phòng rồi..." Một lát sau, Ưng Đồng Trần xuất hiện đưa cho hắn chai nước khoáng. Trác Thù súc miệng sạch sẽ xong, nhằm chứng minh bản thân trong sạch, hắn đứng phắt dậy ôm Ưng Đồng Trần "Để tôi hôn thêm lần nữa." Ưng Đồng Trần bịt miệng không cho hắn hôn. Trác Thù QAQ Trác Thù muốn giải thích cho ra lẽ, nhưng bụng lại dở chứng, đành chạy tiếp vào WC. Ưng Đồng Trần quan sát một hồi, bỗng lại gần vén áo nhìn ngực hắn. Làn da trắng bóc ửng hồng, thậm chí còn nổi ban đỏ. "Hình như anh dị ứng, tối nay anh ăn gì?" "Chỉ là mấy món bình thường." Trác Thù ráng nhớ lại "Với bánh trung thu em tặng." Ưng Đồng Trần mở nhóm chat dành cho giáo viên, lục tìm ảnh chụp bánh trung thu, phóng to ảnh lên "Bánh trung thu vẫn còn hạn sử dụng mà, nhân thập cẩm, có trứng muối hạt sen... Thôi xong, có tôm hùm." Trác Thù "..." Trác Thù "Hự! Ọe!!!" ___ Bên lề 🐧 Chú thích truyện Cạn ly vì tình hữu nghị. jpg tham khảo nha. Chữ trong hình Vì tình hữu nghị của chúng ta, cạn ly!
Trác Thù dạo này có bao dưỡng một tiểu nghệ sĩ, là kiểu cấm ɖu͙ƈ thanh lãnh tên Ưng Đồng này rất biết điều, không hề làm ba cái trò tranh giành, hay là cố tình lạt mềm buộc chặt, còn chẳng nũng nịu đòi hỏi bao không nhão nhão dính dính, bám lấy người, vừa tinh tế, đoán ý người khác, làm hắn thích cực kì, đi đâu cũng dẫn người theo, cảm giác có mặt mũi ghê điều người này lại quá lười đi, chẳng chịu phấn đấu chút đêm nào đó, hắn chủ động hỏi "Em nói đi, em muốn có được hạng mục nào?"Ưng Đồng Trần "Tài nguyên à? Vậy thì mua cho tôi mấy quyển sách bìa cứng Năm-Ba Chọn lọc đề tham khảo kì thi đại học, Giải thích ngữ pháp tiếng Anh nhé."* Năm - Ba Bộ sách tổng hợp đề chính thức trong 5 năm gần nhất và đề tham khảo tiêu biểu trong 3 năm gần nhất của kì thi tuyển sinh đại học - cao Thù *cầu vồng hỏi chấm vút ngang qua*???___Ưng Đồng Trần là một giáo viên tiếng Anh gương mẫu còn độc thân, bỗng dưng một hôm chó ngáp phải trai đẹp, đã đẹp trai lại còn lắm tiền, sở thích số một là chuyển khoản cho xem số dư trong tài khoản dài thêm một dãy số 0, bèn nói "Tôi là người đứng đắn."Trác Thù *cầu vồng hỏi chấm vút ngang qua*???
Edit La Phong Hoa___ 2 rưỡi đêm, tại khách sạn Bourdon, trong một căn phòng trêи tầng cao, có chàng trai tuấn tú ngồi trêи bệ cửa sổ, nhàn nhã ngắm cảnh đêm. Chàng trai cao ráo khoác hờ áo choàng tắm, cổ áo phanh ra, làn da trắng chi chít dấu hôn đỏ rực. Hết thảy đều chứng minh căn phòng này vừa diễn ra một cuộc vận động nóng bỏng cỡ nào. Chàng trai châm điếu thuốc, thẫn thờ nhả ra vài vòng khói. Khói thuốc tan dần làm khung cảnh trong căn phòng rộng rõ ràng hơn. Sau cơn phê anh bắt đầu đê mê, ngẫm nghĩ ba vấn đề... Tôi là ai? Đây là đâu? Thằng đần ngáy o o trêи giường này là ai? Vấn đề đầu tiên dễ trả lời nhất. Ưng Đồng Trần, nam, 27 tuổi, cha mẹ đã li hôn, hiện tại đang công tác ở trường tư thục quốc tế dành cho tầng lớp quý tộc, một giáo viên tiếng Anh cấp 3 hết sức bình thường. Hôm qua vẫn còn zin. Bây giờ anh đang ở trong khách sạn năm sao tọa lạc ngay trung tâm thành phố. Nếu không phải tối qua xảy ra sự cố, anh tuyệt đối sẽ không đến đây đốt tiền trong khi sắp sửa khai giảng. Còn vấn đề thứ ba khá khó nói. Trêи giường đôi rộng 2m, một người đàn ông lạ hoắc nằm ngủ khò khò, mấy vết cào sau lưng hắn là kiệt tác của anh. Người đàn ông nằm nghiêng trưng ra một bên mặt. Gương mặt hắn hoàn mỹ như hòn ngọc quý được bậc thầy điêu luyện chạm khắc thành tuyệt tác để đời. Thật lòng mà nói, chỉ vì bản mặt hắn quá hợp gu, không thì anh cũng chẳng bồng bột đến nỗi tình một đêm, càng không ngồi đây nhập tịnh sau phóng tinh như này. Đang nghĩ thì chỗ nào đó lại đau âm ỉ, anh cay cú chạy đến cạnh giường, đạp người đàn ông kia một phát. Ai dè hắn ngủ như heo chết trôi sông, đạp thế nào cũng không tỉnh, thậm chí còn ngủ say hơn. Anh lại đạp thêm vài phát rồi bò lên giường. Tiền phòng đắt cắt cổ, đằng nào cũng phải trả, chẳng thà tranh thủ nằm thêm. Chuyện là do anh chứ trách ai được. Hôm qua là sinh nhật anh. Ưng Đồng Trần bèn về nhà một chuyến, ăn bánh kem mà ông chú chuẩn bị, rồi quay về trường để họp. Họp xong, tổ trưởng bưng ra một hộp bánh kem. Đến tối, ông bạn gay chí cốt - Mạnh Công - mời anh một bữa, gọi tiếp đĩa bánh kem cỡ nhỏ... "..." Sau đó, Mạnh Công dẫn anh đến gay bar mà anh chàng thường đến. Họ ngồi ở chính giữa, trông hết sức nổi bật nhưng chẳng ai thèm bắt chuyện. Mãi đến khi anh đi toilet, rời khỏi Mạnh Công thì mới có người tán tỉnh. "Giai kia là người yêu em à?" Một thanh niên to con hỏi, đồng thời kéo khóa quần chuẩn bị xả lũ. Ưng Đồng Trần chẳng muốn tán phét trong tình trạng này. Thật ra anh còn mải nghĩ về cuộc họp hôm nay, tổ trưởng phân công anh dạy lớp 10, mà anh còn phải hướng dẫn một đám lính mới vừa ra trường. "Nếu không trả lời thì anh coi như là không phải nhé." Thanh niên to con vẩy chim, đắc ý hấp háy mắt với Ưng Đồng Trần, ra hiệu anh nhìn xuống "Em thấy anh thế nào?" "Ớt còn xanh và non lắm." Anh ngửa mặt nhìn trời, thở dài "Bé quá, aizz." Tuy rằng trai tơ khá đáng yêu, nhưng léng phéng với mầm non tổ quốc thì áp lực lắm. "Ý mày là gì?!" Thanh niên to con nổi cơn tam bành, kéo phắt khóa quần lên "Đồ mắt toét, tao không tin mày tìm được ai to hơn tao!" Thanh niên hậm hực rời đi, bấy giờ Ưng Đồng Trận mới sực tỉnh... Hình như anh vừa xòe ô khi thượng đế rải hoa đào? Lúc quay về quầy bar, anh thấy bên cạnh Mạnh Công có thêm người. Mạnh Công có thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn căng tràn sức mạnh, mạch máu dưới da nổi gồ lên. Anh định để hai người có không gian riêng, nhưng tự dưng người kia lại chủ động nhắc đến anh "Giai vừa nãy ngồi đây là người yêu anh à? Ở gay bar mà còn ăn mặc kín mít như thế, thật mưu mô! Em chẳng thèm thảo mai như thế đâu." Ưng Đồng Trần "..." Ngay sau đó, cậu trai lập tức thấy cái người "mưu mô" trong mồm mình lù lù đi tới giống như sắp đi đường quyền đến nơi, cậu ta sợ suýt xỉu. Ưng Đồng Trần đứng cách cậu ta một bước, lãnh đạm nheo mắt nhìn. Anh mất kiên nhẫn nới lỏng cà vạt, bặm môi hỏi "Mưu mô?" Lúc trước cậu ta chưa nhìn kĩ anh xấu đẹp ra sao, giờ nhìn xong thì đơ ra. Ưng Đồng Trần ngán ngẩm lườm cậu ta, kính gọng vàng che giấu phần nào biểu cảm. Anh nhếch môi cười, mang đến cảm giác vừa lịch thiệp vừa ngả ngớn. Ưng Đồng Trần là một nhà giáo gương mẫu mắc bệnh nghề nghiệp. Anh chưa kịp mở miệng phê bình quần rách và hình xăm của cậu trai, nào ngờ người ta đỏ mặt tía tai. Ngoan lắm, giống hệt nữ sinh lớp anh. Hễ mắc lỗi là lại xấu hổ đỏ mặt, còn biết ngại là còn uốn nắn được. "Em có thể hẹn anh..." Cậu trai bẽn lẽn cười khúc khích, đang nói thì bị Mạnh Công ngắt lời. "Rốt cuộc ông cũng về rồi." Mạnh Công như được đại xá, quệt mồ hôi trán, ngoái lại nói "Xin lỗi em nhé, anh cũng là 0." Cậu trai nhìn Mạnh Công kiểu "mày bị đin à", sau đó mong mỏi nhìn về phía Ưng Đồng Trần. Mạnh Công đã quen với ánh mắt như vậy từ lâu, giải thích "Ờ, nó cũng là 0." "Cái éo gì vậy, hai anh chơi 00 à." Con tim mong manh của cậu trai vỡ tan tành, giậm chân ngúng nguẩy bỏ đi. Ưng Đồng Trần "..." Mạnh Công "Ha ha, lần nào tôi cũng bị nhận nhầm." Ưng Đồng Trần cạn lời. Mạnh Công rớt nước mắt "Vì đô con nên đến giờ tôi vẫn còn zin, đáng thương hết sức. Chẳng lẽ bông cúc bé bỏng này phải đóng mạng nhện đến chết già à?" "Tôi với ông đều thế." Anh nâng ly rượu "Nào, cụng ly chúc mừng sinh nhật, điều ước năm nay là cả hai thoát ế thành công." "Khó đấy." Mạnh Công chẳng hi vọng gì. Mạnh Công thường đến gay bar, cái nơi ngay cả nhân viên cũng là gay, ấy vậy mà đến nay anh chàng vẫn chưa tìm được nửa kia, thế thì nơi khác càng khó. "Vậy tìm ai đó ngắt cúc đi." Ưng Đồng Trần chớt nhả. "Nghe có vẻ dễ hơn đó." Mạnh Công cười phớ lớ, lại nhìn cách ăn mặc chỉn chu của Ưng Đồng Trần. Quần áo công sở phẳng phiu, áo sơ mi cài đến tận cúc trêи cùng, quần tây không một nếp nhăn, nom rất gọn gàng. Gương mặt điển trai, đôi mắt đen láy, đuôi mi hẹp dài, kết hợp với cặp kính gọng vàng khiến cách ăn vận nghiêm chỉnh thêm phần cấm ɖu͙ƈ. Phong cách đó khiến anh đi đâu cũng thu hút ánh nhìn, nhưng đồng thời cũng vô tình chặn mất thính. Bởi chính thần thái đấy lừa nên những người tỏ tình với anh đều là 0. Thật bất hạnh làm sao. Mạnh Công thở dài thườn thượt "Ông xem lại ông đi, ngoài sơ mi ra, tủ nhà ông chả còn cái áo nào sất!" "Tôi là đỗ nghèo khỉ." Ưng Đồng Trần đáp một câu làm Mạnh Công á khẩu. Đúng lúc tám chuyện banh nóc, họ đột nhiên nghe thấy tiếng sụt sùi. Cả hai quay sang nhìn, thấy bàn bên cạnh là một thanh niên ăn diện đang lau nước mắt. "Gì vậy? Tôi chỉ bảo mình nghèo thôi mà, chẳng lẽ trúng tim đen cậu ấy luôn?" Ưng Đồng Trần ngạc nhiên. "Khổ thân quá." Mạnh Công cũng hùa theo. Thanh niên nghe thấy họ xì xào bèn lắc đầu, ngước mắt nói "Không liên quan đến các anh ạ." Ưng Đồng Trần rút khăn giấy đưa cho cậu "Lau cẩn thận, mascara lem rồi kìa." "Cảm ơn anh." Thanh niên lại cắm cúi lau, càng lau càng tức, điên tiết vò khăn giấy ném đi. Mạnh Công là một người rất nhiệt tình, ân cần hỏi thăm "Chú em có chuyện gì à?" Thanh niên mếu máo không biết nên kể từ đâu, đành hỏi câu đơn giản nhất "Các anh biết em ạ? Em trong giới giải trí." Mạnh Công ngắm nghía thanh niên rồi đáp "Không quen, anh đây trong giới quý bà." Mạnh Công là huấn luyện viên của một phòng tập gym chuyên phục vụ giới thượng lưu. Ưng Đồng Trần lại chêm thêm một câu "Không quen, anh đây trong giới rich kids." Học sinh của anh giàu gấp vạn lần anh. Thanh niên đần mặt ra "Tương lai các anh rộng mở quá." Dứt lời, thanh niên lại não lòng "Em chỉ là nghệ sĩ hạng bét của bét. Em họ Chân, tên là Chân Minh Hâm ạ." * Minh Hâm nghĩa là tiền tài xán lạn. Dụng ý đặt tên. Thanh niên không dám nói rằng, cậu còn bị người đại diện "dắt khách" nữa. Nghe phong thanh có đại gia muốn bao cậu, người đại diện lập tức đóng gói thắt nơ, gửi cậu đến khách sạn luôn. May thay cậu trốn được, vắt chân lên cổ mà đến quán bar này. Lúc mới vào nghề, cậu nghe nói khá nhiều đại gia có sở thích quái dị, nhưng cậu không ngờ mình cũng có ngày này. Năm nay cậu mới là sinh viên năm bốn, chẳng lẽ lại trở thành "kiều nam" bị bao nuôi sao? Hơn nữa, mấy lão thích nuôi bồ nhí chắc chắn chả phải hạng tốt lành gì! Nhất định là lão già bụng phệ ế vợ! "Em còn là sinh viên à?" Ưng Đồng Trần thấy ba lô của thanh niên treo móc khóa in logo trường đại học trong vùng. "Vâng ạ." Ưng Đồng Trần xem đồng hồ, giờ cấm cửa của đại học là 11 giờ, nhíu mày nói "Nếu em muốn tìm người tâm sự thì kể đi. Còn không thì ngoan ngoãn về kí túc xá ngay." Chân Minh Hâm quan sát hai người một lát. Một anh thì cao to lực lưỡng, thoạt nhìn rất tử tế. Còn anh kia cao ráo lạnh lùng, chẳng hiểu sao toát lên khí thế giống thầy chủ nhiệm. Cậu nghĩ ngợi một hồi, quyết định thử xem sao "Em dây vào một người đàn ông. Người ta nằng nặc đòi gặp em, nhưng em không muốn." Chồi ôi thích thế! Mạnh Công - người đang rất muốn thoát ế cảm thấy khó hiểu "Sao không muốn?" Chân Minh Hâm nức nở "Vì em là 1 ạ!" Mạnh Công "!!!" Ưng Đồng Trần "..." "À là kiểu cưỡng bức trai nhà lành hả?" Mạnh Công ngượng chín mặt. Chân Minh Hâm gật đầu lia lịa "Chưa kể, mọi người ai cũng đẩy em cho lão ta, còn dọa nếu em không chịu thì sẽ sa thải, dìm hàng cấm sóng em nữa. Từ nghệ sĩ bét của bét xuống làm diễn viên quần chúng luôn, hu hu hu." Ưng Đồng Trần "..." "Thật quá quắt!" Mạnh Công đập bàn đứng bật dậy. Thấy Mạnh Công quan tâm như thế, Chân Minh Hâm bèn chạy sang ngồi cùng bàn. Cậu vừa nốc rượu vừa gào khóc, khóc đến nỗi Mạnh Công xót ruột, lựa lời an ủi "Em đừng đi, đêm nay anh đưa em về. Đảm bảo lão kia không làm gì được em." Dứt lời Mạnh Công còn gồng tay khoe cơ bắp "Anh rất power!" Chân Minh Hâm nhìn Mạnh Công bằng đôi mắt long lanh, hâm mộ nói "Ước gì em cũng power như anh." Ưng Đồng Trần "Em đừng ước thế. Power như vậy thì ế chổng ʍôиɠ." Mạnh Công đã hứa là làm, hộ tống Chân Minh Hâm an toàn về nhà. Họ vừa ra khỏi bar, điện thoại Chân Minh Hâm rung lên, là người đại diện của cậu gọi đến. Cậu sợ không dám bắt máy "Thôi toang rồi, chắc chắn em sẽ bị ăn chửi té tát. Nếu em không chịu gặp, ngộ nhỡ lão ta trả đũa thì sao?" Ưng Đồng Trần châm điếu thuốc, xắn tay áo lên để lộ cẳng tay gầy guộc "Lão ta ở đâu?" Chân Minh Hâm nhìn Ưng Đồng Trần mảnh khảnh, lại nhìn sang Mạnh Công cường tráng mà thấy an tâm, nuốt nước miếng nói "Anh ơi, anh định đánh lão ta ạ?" "Chúng ta là người văn minh." Ưng Đồng Trần bảo "Phải giải quyết thật văn minh." "Giải quyết kiểu gì ạ?" "Báo cảnh sát." Chân Minh Hâm "..." Đúng! Nhưng cậu không dám! "Ông Mạnh này, ông đưa cậu ấy về đi, tôi báo cảnh sát." "Ừ, ông cố lên." Mạnh Công rất tin tưởng Ưng Đồng Trần. Có điều trong mắt Chân Minh Hâm, họ chỉ là châu chấu đá xe, cậu lo lắng nói "Lỡ... lỡ như..." Song, cậu bị Ưng Đồng Trần liếc xéo một phát, thế là bật ra luôn "Khách sạn Bourdon, phòng 2808!" * 2808 trong tình yêu nghĩa là anh cho em cuộc sống vật chất. Một số trường hợp có thể hiểu là anh nuôi em... Ưng Đồng Trần nhìn họ đi xong, mới xoay người đi về phía khách sạn. ... Phòng 2808. Anh đứng trước cửa, lấy điện thoại ra bấm sẵn 110, lên kế hoạch kĩ càng. Đầu tiên là báo cho người kia biết sức khỏe của Chân Minh Hâm không ổn. Đại loại như bị trĩ, nứt kẽ hậu môn, rối loạn tâm thần và hành vi hoặc tự dưng bị AIDS các kiểu. Bệnh cụ thể thì phải gặp mới quyết định được. Nếu người kia vẫn cưỡng ép thì anh sẽ giả bộ nhầm phòng, sau đó rời đi, tố cáo với cảnh sát là phòng này gọi trai bao. Có lẽ chỉ cần bước đầu là mọi chuyện sẽ được giải quyết, anh không tin có người chịu chơi bời hoa lá với căn bệnh thế kỉ AIDS. Anh bấm chuông. Tiếng bước chân đều đều truyền ra từ trong phòng ngày càng gần. Bao nhiêu cách đối phó lũ lượt kéo đến trong đầu anh. Cho đến khi cửa phòng mở ra. Một người đàn ông khôi ngô mặc áo choàng tắm đứng bên trong, tóc còn đẫm nước. Giọt nước trượt trêи cổ, men theo đường cong cơ bắp mà chui xuống nơi bí ẩn nào đó. "Đến rồi?" Giọng người đàn ông trầm ấm quyến rũ, dung mạo càng hút hồn hơn. Trong khi Ưng Đồng Trần đang săm soi hắn, người đàn ông cũng cẩn thận xem xét anh, hơi nhướng mày. Tuy vẻ mặt bình tĩnh nhưng người đàn ông khẽ nhịp chân xuống sàn nhà phát ra âm thanh rõ ràng. Ưng Đồng Trần ngước mắt, ậm ừ trả lời "Ừm." "Vào đi." Người đàn ông bình tĩnh né sang một bên để nhường đường, lại nhịp chân thêm lần nữa. ___ Bên lề 🐧 Lời ê đít tờ Tác giả chơi chữ, đọc trại, dùng từ đồng âm hoặc những từ đọc gần giống nhau khá nhiều nên có lúc mình cũng hơi bung lụa để "uốn" theo tác giả. Gõ chữ trong hoang mang. TT_TT
Tác giả Cố Tam Dược Thể loại Đam mỹ, hiện đại, chủ thụ, hài hước, ngọt sủng, sa điêu văn truyện ngốk nghếk đáng iu, 1vs1, HE Editor La Phong Hoa, Lê Mai wp trungten Tình trạng Hoàn 73 chương + 11 phiên ngoại ————- Văn án Gần đây Trác Thù bao nuôi một nghệ sĩ ít tên tuổi, vừa cấm dục vừa lạnh lùng, không nhõng nhẽo cũng chẳng đòi hỏi. Hắn rất hài lòng, đi đâu bé ấy cũng giữ sĩ diện cho hắn. Ngặt nỗi bé nghệ sĩ chẳng chịu phấn đấu chút nào. Một đêm nào đó, hắn chủ động hỏi “Em nói đi, em muốn tôi đầu tư như nào?” Ưng Đồng Trần “Đầu tư? Vậy thì mua cho tôi Năm – Ba bản bìa cứng, Chọn lọc đề tham khảo kì thi đại học, Giải thích ngữ pháp tiếng Anh nhé.” Trác Thù *cầu vồng hỏi chấm vút ngang qua* ??? ___ Ưng Đồng Trần là một giáo viên tiếng Anh gương mẫu còn độc thân. Bỗng dưng một hôm chó ngáp phải trai đẹp, đã đẹp trai lại còn lắm tiền, sở thích số một là chuyển khoản cho anh. Anh xem số dư trong tài khoản dài thêm một dãy số 0, bèn nói “Tôi là người đứng đắn.” Trác Thù *cầu vồng hỏi chấm vút ngang qua* ??? .———- Link Link wattpad